Gọi một tiếng âm vọng vào đá núi

Gọi một tiếng âm vọng vào đá núi


Gọi một tiếng âm vọng vào đá núi

Ta một lần nghe lại cõi cô liêu

Cuộc trăm năm dồn lại một bên chiều

Cô quạnh lắm, nẻo về hun hút quá

Đò đã vắng mà dòng sông chưa mỏi

Chảy về đâu tình dâu bể mênh man

Lại một lần tiếng gọi vọng trùng quan

Mây núi lạnh mỉm cười thân lữ khách

Bóng tà huy tơ vương hồn lay lách

Nỗi lạc loài thấm đẫm giấc liêu trai

Đường dẫu xa chưa mòn gót vân hài

Dường quê cũ hiện dần trong tiềm thức

Chiều cô tịch âm vọng từ hư thực

Cuộc trăm năm dồn lại một bên chiều.

 
Vườn hoa Phật giáo