Sự tích Phật Bà Nam Hải Quan Âm

Nhắc tới Đại Bi Quan Thế Âm có lẽ mỗi người con Phật chúng ta không ai không nghe tới và chưa một lần trì niệm danh hiệu của ngài,

 
Trong kinh Pháp Hoa có Phẩm Phổ Môn ca ngợi pháp của ngài mà hẳn ai trong chúng ta cũng từng đọc tụng qua, Chúng ta cũng nghe những truyền thuyết về Ngài, đặc biệt là người dân Việt Nam chúng ta không ai không biết tới chuyện Quan Âm Thị Kính, và hơn hết là chuyện Phật Bà Nam Hải.

Thế nhưng cũng không mấy ai rành rõ về chuyện Ngài tu hành ra sao, chứng đạo thế nào. Hôm nay nhân dịp ngày Vía Ngài Đản sanh, chúng tôi xin giới thiệu tới các bạn truyện ĐỨC PHẬT BÀ NAM HẢI QUÁN ÂM bản SỰ TÍCH CA, hy vọng qua những lời thơ mộc mạc của chư vị tiền bối đã lưu truyền hàng ngàn năm nay chúng ta có thể hiểu thêm một chút về sự tích của ngài Quán Âm, về công hạnh sự tu trì khổ luyện của Ngài, cũng như qua đây biết thêm về hai Ngôi Chùa Hương Tích của đất nước ta. Mong độc giả bớt chút thời gian đọc qua để biết rằng ngoài truyện Thị Kính, truyện Kiều....được lưu giữ trong nhân gian thì còn truyện về Ngài Quán Âm Nam Hải cũng đã và đang đồng hành cùng lịch sử Đạo Phật chúng ta từ ngàn xưa. Vì trải qua thời gian lâu nên không khỏi có những dị bản và những từ ngữ có thể sai lệch, mong chư vị độc giả hoan hỷ lượng thứ cho.

       

ĐỨC PHẬT BÀ NAM HẢI QUÁN ÂM
                                                -Sự Tích ca-


Chân như đạo Phật rất mầu

Tâm trung chữ Hiếu niệm đầu chữ Nhân,

Hiếu là độ được song thân

Nhân là cứu độ trầm luân muôn loài.

Thần thông ngàn mắt ngàn tay

Cũng trong một điểm linh đài hóa ra,

Này trong bể nước Nam ta

Phổ môn có đức Phật Bà Quan Âm.

Niệm ngài thường niệm tại tâm

Dẫn xem sự tích ca ngâm cho tường:


 

ĐOẠN THỨ NHẤT TRANG VƯƠNG CẦU TỰ:
 
Đời xưa vua Diệu Trang Vương

Hưng lâm nước ấy bốn phương một nhà,

Chính Phi báu đức Bá Nha

Sáu cung đủ cả ngọc ngà thiếu chi.

Chỉ lo dưới gót còn trì

Mai sau được kẻ nối vì Đế Vương,

Mới cùng Hoàng Hậu lo lường

Rằng sao tử tức muộn màng bấy lâu.

Hay vì giặc giã đâu đâu

Mà ta giết nó bấy lâu đã nhiều

Phép binh như lửa cháy đều

Há không can uổng luống tiêu mệnh người.

Chính cung tâu lại mấy lời

Trang Vương báo ứng đạo Trời chi không

Có Đền Tây Nhạc Đề Cung

Khấn sao được vậy như lòng thế gian,

Dám xin vua lập một đàn

Cầu thai ta lại giải oan cho người.

Đức vua nghe nói mừng cười

Sai người trực chầu vâng lệnh truyền mau

Sắm sanh hương lửa đèn dầu

Bao nhiêu lễ khấn lễ cầu đủ no.

Lại sai Đát Nam Chi Đô

Lễ nghi đem đến đền chùa đề cung

Truyền cho Sư cả Chí Không

Rằng vâng lệnh Ngự một lòng kính thay,

Đàn chay làm bảy đêm ngày

Việc người cầu tự việc người tụng kinh.

Chí Không vâng lệnh rành rành

Năm mươi thầy tớ rập rình trống chuông.

Bàn trong án ngoại tròn vuông

Mưa bay nước phép hương tuôn khói đàn

Ngày ấy vua ngự xe Loan

Hành hương tiến lễ trong đàn dâng lên

Lên đàn Sư giữa Vua trên

Một bên Hoàng Hậu một bên Cung Tần

Đức vua quỳ xuống khấn rằng

Tôi từ trị nước nuôi chúng dân Giời

Cũng may dân được yên vui

Mà sao Hoàng Tử nối đời chưa sinh?.

Hay là trong lúc dụng binh

Nhiều khi sát phạm can tình chúng chăng,

Lòng thành lễ bạc kính dâng

Rày tôi ta quá xin thần chứng minh

Xin đem tấu sớ Thiên Đình

Cho Hoàng Tử được giáng sinh tôi nhờ.

Chúc xong Vua phán bây giờ

Các Sư thờ kính phụng thờ cho ta

May mà sinh Hoàng Tử ra

Thời Trẫm ắt thưởng cho mà hậu thay.

Phán rồi xa giá về ngay

Gió đưa nghi ngút hương bay trong đền.


 

ĐỆ NHỊ ĐOẠN BỒ TÁT TIỀN THÂN:

Miếu thần thấy sớ đốt lên

Bàn cùng bộ hạ sự duyên trên đầu,

Vua Trang thành kính khấn cầu

Lập đàn chay giới mong cầu có thai.

Hóa sinh cho đáng kiếp người

Thử coi thượng giới có ai chăng là,

Mắt thần thiên lý trông ra

Rằng bên Thứu Lĩnh có nhà họ Thi.

Ba đời phúc đức ai bì

Đến ông Trưởng giả càng ngày càng nhân,

Chẳng tham phú quý phù vân

Một niềm hiếu thiện xa gần đều khen.

SInh được ba con đều hiền

Thi Văn,Thi Phổ là trên đó mà

Rất hiền là con thứ ba

Nhân đức hiền hòa nhất cả hai anh.

Ở hiền sao chẳng gặp lành

Nhân vì một sự cháy thành vạ lây

Vì người Vương cật bên kia

Nó ở nơi khác vốn rày đứa gian.

Nó thường quấy chốn Hà San

Binh Giời đánh nó tồi tàn chẳng dung,

Cùng đường vào lạy Thi Ông.

Ông thấy đói khát chạnh lòng cho ăn

Ba con đã can ông rằng

Nó là trộm cướp cho gần chẳng nên

Binh Giời đã dẹp nó yên.

Mà ta dung lấy nữa phiền lụy chăng?

Vương cật lúc âý hung hăng

Bèn ra ngoài rừng vào phá Nho gia

Giết người, lấy của đốt nhà

Trăm thấy tử khí hơi đà xung Thiên.

Ngọc Hoàng phán hỏi sự duyên

Trách họ Thi ở nhân hiền để đâu,

Gần nhau mà chẳng cứu nhau

Để cho trăm mệnh âu sầu vì ai.

Truyền bắt Thi Thị Ba trai

Truyền vào trong động bỏ dài chẳng tha,

Ấy sự con ông Thi Gia

Xin thần xét lại tâu qua Thiên Đình

Cho ba con ấy giáng sinh,

Thì Trang Vương cũng được đành đội ân

Khi ấy có Tây Nhạc Thần

Mới lên tâu ở trước sân Ngọc Hoàng,

Tâu rằng: Hạ Giới Trang Vương

Thành tâm sớ điệp lập đàn cầu thai

Nhà Thi Thị có ba trai

Vốn dòng tích phúc xưa nay đã nhiều.

Vì chưng chả biết cứu nhau

Tai bay vạ bốc tình đầu nên thương,

Dám xin xét lại tỏ tường

Rộng tha lối ấy mở đường đầu thai.

Trước cho Trang Vương dài đời

Sau cho cứu độ những loài chúng sinh

Ngọc Hoàng mới phán phân minh

Truyền Thần vào động lĩnh hành tha ra,

Chuyển trai làm gái cả ba

Tam hồn cửu phách đợi mà thác sinh.

 

ĐỆ TAM ĐOẠN BỒ TÁT GIÁNG SINH

Trang Vương vốn ở chẳng lành

Nhưng có lòng thành ước cũng được nên

Cơ màu chuyển động tự nhiên

Chính cung Hoàng Hậu mới liền thụ thai.

Lòng Vua mừng rỡ hôm mai

Ơn Thần cảm ứng chẳng sai đâu là,

No ngày kết Tử khai hoa

Đựợc một công chúa tên là DIệu Thanh.

Lòng Vua nhường có bất bình

Rằng sinh con gái thời sinh làm gì

Năm sau thai dựng đến kỳ

Nghĩ được Hoàng Tử ắt thì vui thay

Chẳng ngở mãn tháng no ngày

Lại sinh Gái nữa toan rày giết đi

Triều Thần can ngăn một khi

Xá cho mới đặt tên là Diệu Âm.

Mưa qua gió lại âm thầm

Chính Cung mừng lại tin thầm có thai,

Trong Cung nức những Hương Giời

Hào Quang sáng khắp trong ngoài cung phi.

Lòng Vua bao xiết hoan hỷ

Kỳ này hẳn khác hai kỳ năm xưa,

Hẳn sinh Hoàng Tử chẳng ngờ

Không sao điềm tốt bây giờ thấy ra.

Thoi đưa tháng lại ngày qua

Lại sinh công chúa mặn mà tốt tươi,

Đào trên mây hạnh trên Trời

Cổ cao ba ngấn Miệng cười trăm hoa.

Vẻ thanh trong ngọc trắng ngà

Giăng tròn nét mặt núi xà dạng mây,

Ngắm xem cốt cách thanh kỳ

Bụi trần chả có mảy may chút nào.

Sắc tuy rằng vẻ thanh tao

Nhưng mà đoan chính trong ngoài nghiêm trang,

Trẻ thơ mà đã khác thường

Ai ai cũng kính tiên nương dưới trần.

Lòng Vua thêm lại tần ngần

Nghe sinh công chúa lo phần chẳng tươi,

Phán rằng tuổi ngoài năm mươi

Chẳng được Hoàng Tử lấy ai nối vì.

Sinh ba con gái làm chi

Sự bất đắc dĩ rồi thì làm sao,

Triệu Chấn đặt gối tâu vào

Cơ giời định thế lòng nào có hay.

Nhưng xem trong sách xưa nay

Vua Nghiêu nhường vị Thuấn thay nối quyền,

Thuấn trao cho Vũ người hiền

Ấy chuyện trong sách có truyền phải không?

Dám xin thánh đế yên lòng

Nuôi ba công chúa để mong trưởng thành,

Kén tài phò mã anh hùng

Thay quyền Thái Tử nối dòng tổ tiên

Vua nghe nên giải lòng phiền

Ban cho thị nữ giữ gìn Chúa Ba.


 

ĐỆ TỨ ĐOẠN CÔNG CHÚA MỘ PHẬT:

Cõi Trần  mà có Hằng Nga

Khỏi vòng trứng nước thoắt đà càn khôn

Êm đềm trong chốn khuê môn

Lạ thay tình tính dung ngôn khác người.

Không trang điểm chẳng chơi bời

Ăn chay niệm Phật nói lời từ bi,

Chúa Ba ai chẳng biết gì

Thân thì trần thế lòng thì Phật Tiên.

Có hôm ra chốn Xuân Viên

Theo cùng hai chị vui miền thưởng hoa

Diệu Thanh công chúa nói ra

Chúng ta đội đức mẹ cha mừng rày.

Thanh nhàn vô sự vui thay

Kẻ thường ví được thế này cho chăng,

Diệu Âm công chúa tiếp rằng

Một mai khôn lớn định chân vợ chồng.

Bây giờ cách trở Tây Đông

Dễ ta hầu được ở cùng nhau chăng

Chúa Ba chẳng nói chẳng rằng

Trông Huê rồi lại tần ngần với Huê,

Thấy em chẳng nói chẳng hề

Hai chị mới hỏi tỷ tê sự lòng.

Thưa rằng: SẮC VẪN LÀ KHÔNG


Thử suy giấc mộng ngắn trong người đời,

Đua danh đua lợi tơi bời

Như đem trò dối mà chơi là thường.

Dù ba mươi sáu tấn vàng

Tuổi ngoài ba vạn sáu ngàn ngày thôi,

Huống chi kẻ tục trần ai

Lại có luân hồi mấy kiếp nên thương.

Phu thê là đạo cương thường

Trăm năm chung được chén vàng mãi đâu,

Nghĩ ra nên cũng buồn rầu

Sao mà mượn cảnh mà tu lấy mình.

May ra tiêu thoát tử sinh

Yên thân nước Phật vui hình cõi Tiên,

Trên thời báo đức sinh nên

Mai sau ngồi ở tòa sen đời đời.

Giữa thời tế độ cho người

Dưới những loài quỷ cứu rày nơi nơi,

Nói chăng chưa kịp hết lời

Đức Vua có lệnh truyền đòi ba con.

Rằng rày công chúa cả khôn

Toan bề gia thất hãy còn đợi chi,

Bây giờ hai chị tâu qùy

Vua cho định liệu vậy thì con vâng.

Thấy con tâu vậy vua mừng

Định hai phò mã kén chân triều Thần,

Trạng nguyên họ Triệu quan văn

Gả bà Chúa Nhất danh phần truyền ra.

Lại có quan võ họ Hà

Hay nghề cung kiếm gả bà Chúa Hai,

Hai chàng tin dụng hôm mai

Kẻ cung Đông kẻ cung Đoài ở riêng.

Ra vào chầu chực mấy niên

Đức Trang Vương đã tuổi liền sáu mươi,

Mặt rồng khi ấy tốt tươi

Làm yến cho thọ cho mời trăm quan.

Vua tôi họp mặt đoàn loan

Phò mã công chúa tả ban chầu gần,

Chen mừng chén chúc mấy tuần

Đức vua vui uống có phần quá say.

Ngự vào nằm nghỉ bấy chầy

Trăm quan lạy tạ chia tay lui về,

Giấc nồng tỉnh lại ban khuya

Rằng hai phò mã nay thì chầu đâu.

Ai ngờ về phủ đã lâu

Giọt đồng hồ điểm ban đầu trống ba,

Lôi đình vua mới mắng ra

Rằng cho quyền lính để mà cậy trông.

Giang sơn này phó cho người

Thứ ba phò mã có tài trẫm trao,

Tức thì mời hoàng hậu vào

Sự con sự rể tiêu hao giãi bày.

Hoàng hậu nghe phán mới hay

Tâu chúa ba rày tuổi cũng đã nên,

Kén giòng may được rể hiền

Để sau xem sóc cho yên việc nhà.


 

ĐỂ NGŨ ĐOẠN TRANG VƯƠNG GIỤC GIÃ, CÔNG CHÚA CỐ TỪ:

Đức trang truyền chỉ phán ra

Dạy đời công chúa thứ ba vào chầu,

Chúa Ba vâng lệnh lên hầu

Đức vua mới phán trước sau sự tình.

Ba con tuổi đã trưởng thành

Hai chị con đã yên lành thất gia,

Hiềm vị sự yến hôm qua

Việc nước việc nhà đành để con xem.

Trong triều văn võ hai bên

Mặc lòng đẹp ý đâu nên cha dùng,

Quyền con chức trọng cha phong

Cũng như hoàng tử để phòng mai sau.

Chúa Ba đứng lặng hồi lâu

Từ nghe cha dạy lòng sầu xót xa,

Gối đầu lạy trước thềm hoa

Tâu rằng con đội đức cha sinh thành.

Nói sao nghe vậy mới đành

Lẽ sao con dám trái tình mẹ cha,

Nhưng sao con khác người ta

Bẩm sinh tử thuở sinh ra tới rày.

Chỉ tin đạo Phật đêm ngày

Thấy đường gia thất lòng rày như dâng,

Vua nghe cả tiếng mắng rằng

Con đâu quái đản nói năng lạ lùng.

Ta làm vua chốn đền rồng

Đất tôn nghiêm cấm là trong lâu đài,

Con đâu mà để ra ngoài

Đi theo sãi vãi lòng rài xấu xa.

Chúa Ba lại lạy tâu qua

Lầu loan các Phượng ai mà chẳng yêu,

Trân Châu ai chẳng muốn nhiều

Phu thê ai cũng dập dìu đoàn viên.

Song lòng con vốn tự nhiên

Xuất gia thời dốc một niềm mà thôi,

Cũng vì tư bẩm tính Giời

Xin đừng ép buộc lòng tôi làm gì.

Đức Vua thêm giận một khi

Như sấm như sét ai mà chẳng kinh,

Chúa Ba lại lạy lại trình

Xin xét tâm tình kẻo một thánh cung.

Cha thương dù có ép lòng

Thời con xin lấy kẻ giồng lương y,

Vua rằng văn võ thiếu gì

Mình châu vóc ngọc sánh chi kẻ thường.

Tâu rằng kẻ ấy tuy thường

Có bề cứu thế có đường để dân,

Vua nghe nổi giận trăm phần

Bắt đem đày đạo ra chưng sau vườn.


 

ĐỆ LỤC TRANG VƯƠNG PHÒNG XUẤT HẬU VIÊN,CÔNG CHÚA NHẤT TÂM MỘ PHẬT

Chúa Ba từ ấy cảm thương

NGhĩ đem điều hiếu suy lường mà coi,

Thuận cha được một bề thôi

Trăm năm đến lúc sau rồi nào hay.

Tưởng cha xét phạt đọa đày

Mai sau vào kiếp luân hồi ai lo,

Mắt trần nào đã thấy cho

Lòng trần báng bổ dễ hồ khó tin.

Thôi thôi dốc một lời nguyền

Đành thân chịu khổ giữ bên chiều già,

Thân này thành Phật may ra

Hổ nước hổ nhà thì mới có phương.

Giữ chi hiếu nhỏ tầm thường

Giữ đường hiếu lớn rõ ràng báo ân,

Càng xem nghiệp chướng cõi trần

Càng say đạo Phật muôn phần chẳng khuây.

Sau vườn ở đó đêm ngày

Trông sao trông tuyết trông mây một mình,

Một mình niệm Phật niệm kinh

Gió thanh là quạt trăng thanh là đèn.

CŨng mừng khỏi chốn trần duyên

Ở đây còn được tinh chuyên kéo còn,

Đêm ngày Hoàng Hậu bồn chồn

Nhớ con vắng vẻ thương con âm thầm.

Truyền hai thị nữ ra thăm

Nơi ăn nơi ở nơi nằm làm sao,

Hai người đến đó bước vào

Khuyên dỗ đức Chúa thấp cao sự lòng.

Phủ son gác tía lầu vàng

Nhân sao chẳng ở bạn cùng cỏ hoa,

Chúa Ba tỉnh thực nói ra

Ta ưa thanh vắng chẳng ưa lâu đài.

Càng nhiều chầu chực gái trai

Càng nhiều bão tố luân hồi khổ thân,

Chữ rằng nhất nhật tu thân

Mấy kiếp phong trần giữ sạch như không.

Tảo từ khỏi chốn bụi hồng

Như thoát địa ngục lên vòng thiên cung,

Bạn cùng gió mát trăng trong

Tự tại mặc lòng chẳng bụi trần ai.

Nói thôi ngửa mặt khấn giời

Chứng minh xin chớ để sai lòng này,

Thoát thôi thị nữ lui rày

Tâu bà Hoàng Hậu lời nay rạch ròi.

Hai tôi dỗ đã hết lời

Khăng khăng Chúa quyết say nơi Đạo Thiền,

Thưa đi thưa lại cầm quyền

Chúa chỉ một niềm kinh giáo say mê.


 

ĐỆ THẤT ĐOẠN TRANG VƯƠNG KHUYÊN HỒI GIÁ, CÔNG CHÚA NGUYỆN LƯU TU HÀNH

Hoàng hậu nét mặt ủ ê

Thương con mà luống nằn nì cho con,

Hẹp gì gác tía lầu son

Liễu đào thọ yến nước non giãi dầu.

Vừa than vừa thở giờ lâu

Xẩy nghe ngự giá lui triều vào cung,

Lên triều tâu trước ngai rồng

Rằng sao cửu trùng sao sắc kém tươi.

Việc gì phán bảo chúng tôi

Vâng biết mọi lời kẻo để lo âu,

Rằng đày công chúa đã lâu

Nhớ con Trẫm những âu sầu chẳng yên.

Hoàng hậu quỳ xuống tâu lên

Con thơ dại dột dám xin thư tình,

Bấy giờ xa giá phát hành

CÙng bà Hoàng hậu dạo quanh sau vườn.

Chúa Ba đón rước xe Loan

Tâu rằng con cũng muôn vàn đã cam,

Đức Vua phán rằng tha giam

Cho về cung cấm cho đem tu hành.

Chúa Bà từ tạ đinh ninh

Con xin tu hành ở chốn hậu viên,

Hoàng Hậu lăn khóc một bên

Thế thời lòng mẹ chẳng yên được nào.

Chúa quỳ  rón rén thưa vào

Lòng con chỉ một ước ao chiều già,

Nguyện vì cõi Phật lâu xa

Trần ai sống mấy mươi mà đi tu.

Vì tham danh lợi tranh đua

Sau xuống minh đồ biết thuở nào lên,

Đức Vua nén giận mà khuyên

Rằng con sao nỡ để phiền cho cha.

CÔng trình khó nhọc sinh ra

Nuôi con mong để tuổi già cậy trông,

Bây giờ bỏ chốn lầu hồng

Cha khuyên mẹ dỗ quyết lòng đi tu.

Hay chi Sãi Vãi ở chùa

Rau dưa khổ hạnh ba ba tháng ngày,

Như con có thiếu chi đây

Mà con lại phải đọa đày thế ri.

Thoắt thôi hai kiệu về lầu

Lại thấy hai chị đến sau dỗ dành,

Tự em đày đọa một mình

Hai chị thảm thiết tâm tình lắm thay.

Em về chớ có ở đây

Kẻo Vua chà giết mât rày mà thương,

Chúa rằng sinh tử là thường

DÙ có ngàn vàng dễ đổi được vay.

EM xin tu ở chốn này

Hai chi về rày chầu chực trong cung,

Thấy em nói chẳng chuyển lòng

Nặng lời thét mắng đùng đùng một khi.

Chúa thấy hai chị chẳng về

Chúa Rằng bớt giận làm chi nhọc lòng,

Thân đồng nhưng bụng chẳng đồng

Dám xin hai chị rộng dung mặc dầu.

Bấy giờ hai chị về lầu

Tâu với Hoàng Hậu trước sau sự lòng,

Hoàng hậu tâu lên ngai rồng

Vua sai thị nữ nội cung bắt đòi.

Thị nữ vâng lệnh tới nơi

Tâu Chúa mọi lời xin Chúa tạm nghe,

Nhược bằng Chúa chỉ đam mê

Chúng tôi mượn phép bắt về chẳng tha.

Chúa Ba thất chực mắng ra

Đã hay vâng phép vua cha cho đòi,

Dù sao cũng tử tế lời

CHúng bay sao dám nói lời tục quê.

CHẳng về bay bắt lôi về

Tao có tội gì bay nói cho ra,

Tao nhân một sự xuât gia

Ở đây vì có lệnh cha bắt đày.

Thị nữ thấy nói khôn lay

Đặt ra một chước nói ra một bài,

CHốn này vắng vẻ hôm mai

Tu hành dễ được lâu dài mãi đâu.

Có Chùa Bạch Tước cảnh mầu

Năm trăm Tăng Đạo bấy lâu tu trì,

Vua Phán Chúa Ba trở về

Tu đấy có bề hơn chốn hậu viên.

Chúa Ba mới giải lòng phiền

Hỏi Vua cha có phán truyền thế chăng,

Phỏng như lời có thực rằng

Thế thì như nguyện cũng bằng lên tiên.

Thị nữ giở lại trong đền

Tâu cùng Hoàng Hậu gửi liền ngự hay,

Chúng tôi khuyên dỗ cả ngày

Rằng lệnh đền Rồng cho Chúa đi tu.

Xin Chúa hãy giở về lầu

Để sang chùa trước mà tu đông người,

Chúa tôi mới nói mới cười

Rằng được như lời mới thỏa lòng xưa.

Ấy là chúng tôi nói lừa

Phải đem sau trước trình thưa giải bày,

Đức vua mới phán rằng bay

Đặt chước ra vậy phải dùng chước chăng,

Truyền đòi chùa trước chúng Tăng

Đằng mai công chúa đến chúng chùa này

Dễ bề cho được chớ chầy.

Không thì tao giết chúng mày chẳng tha

Nói rồi mới sai người ra

Rước lấy công chúa về tòa kim lâu.

Bước vào vọng bái khấu đầu

Vua cha nhìn mặt giờ lâu mới truyền,

Rằng con đã đắm đạo Thiền

Cho ra Chùa Tước theo miền Tăng Ni.


 

ĐỆ BÁT CÔNG CHÚA CỐ LƯU TƯỚC TỰ, CHÚNG TĂNG THIẾT KẾ KHỔ SAI:

Tạ từ Chúa mới ra đi

Hai chị cầm cự một khi chẳng rời,

Các quan văn võ tròn ngoài

CÙng đưa đức Chúa mọi người thở than.

Chúa từ văn võ các quan

Xin đem quân lại chớ phiền ra đi,

Tạ lòng xin các quan về

Giúp lấy nhân chính phù trì chánh cung.

Trăm quan thưa một lời chung

Xin chúa giở lại đành lòng thần dân,

Nhớ xưa lời dạy thánh nhân

Thuận thân là Đạo,nghịch thân là Tà.

Lòng lành chẳng lộ xuất gia

Trong cung thờ Phật cũng là chân tu,

Ra ngoài những đứa phàm phu

Lấy làm bột nhão ô đồ khó nghe.

Chúa rằng mời các quan về

Cõi trần nào dễ biết chi mà rằng,

Nói thôi chưa kịp dừng chân

TRông chùa Bạch Tước đến gần tự bên.

Lao xao Tăng chúng mảng tin

Ấy là công chúa Vua truyền hôm xưa,

Nể người ta chẳng chối từ

Vua bắt làm tội bây giờ chẳng dung.

Bèn mời đức chúa vào trong

Trình kệ sự lòng sau trước Chúa hay,

CHúng tôi khổ hạnh ở đây

Ăn mày lộc Phật mỗi ngày một thưng.

Chúa Bà quý giá ai bằng

Làm chi Sãi Vãi danh xưng thế cười,

Chúa Bà dạy lại mấy lời

Giàu sang mà chẳng luân hồi vậy vay.

CHúng Tăng cứ thực trình bày

Đức Vua có lệnh truyền rày chúng tôi,

Dỗ cho được Chúa kíp hồi

Không vậy giết người Chùa đốt ra tro.

Chúa rằng chẳng phải phiền lo

Tử sinh hữu mệnh biết hầu làm sao,

Chúng Tăng thấy nói chẳng vào

Thác từ cắt việc cho nao tấm lòng.

Hễ đà ở chốn chùa phòng

Hái trà gánh nước mới cùng thổi cơm,

Đốt hương quét trước già lam

Giã gạo bửa củi việc làm luôn tay.

Bữa ăn đủ năm trăm thầy

Gióng chuông rung trống không ngày nào dưng,

Chúa Ba thấy nói mừng rằng

Hữu thân hữu khổ lẽ hằng thế gian.

Ta đã vào chốn thiền quan

CHỉ mong đức đạo há toan tiếc mình

Nói thôi vào chốn tịnh đình

Chắp tay lạy Phật tụng kinh tham thiền,

Bao nhiêu công đức Chùa Chiền

Một mình gánh việc truân chuyên chẳng nài.

Lòng thành động đến thiên đài

Ngọc Hoàng phán lời Thái Bạch Kim Tinh,

Rằng có Công Chúa tu hành

Một ngày trăm việc thấy tình mà thương.

Lệnh truyền thần tướng thần vương

Giúp việc công Chúa giữ gìn sớm khuya,

Rồng thời tuôn nước đến kề

Hùm thời hái củi chim thời nhặt rau.

Thổ địa thì quét trước sau

Lục đinh thần tướng đứng hầu đốt hương,

Quần Tiên oản quả trà thang

Kẻ chuông  người trống mọi đường chia nhau.

Phép Giời cứu Chúa nhiệm màu

Trăm việc một khác ai hầu biết ra,

Cả Chùa Sư Vãi trẻ già

Tưởng rằng phép Chúa ai mà chẳng kinh,

Rủ nhau vào tâu triều đình

Kẻo e rồi lụy đến mình khốn thay.


 

ĐỆ CỬU ĐOẠN CÔNG CHÚA BẤT HỒI,TRANG VƯƠNG THIÊU TỰ:

Đức Trang thấy sự tâu bày

Lôi đình thét mắng chúng bay a tòng,

Lệnh sai lực sĩ đùng đùng

Đốt chùa giết hết mọi phòng Tăng Ni.

Tăng Ni lăn khóc như ri

Bởi vì Chúa đến nỗi này thảm thương,

Chúa Bà kêu lạy bốn Phương

Vì tôi để vạ cho vương đến  người.

Mười Phương Phật,CHín phương Giời

Hoàng Thiên Hậu Thổ chứng lời cho không,

Cầm dao cắt máu ròng ròng

Lạy rồi đem máu rảy tung lên trời.

Tự nhiên chuyển động mọi nơi

Sấm ban mưa xuống khắp nơi chùa chiền,

Gió lên tắt lửa được liền

AI cũng khen Chúa phép Tiên lạ lùng.

Lực sĩ thấy sự hãi hùng

Vội về tâu với CỬu trùng Ngự hay,

Phán rằng bắt Chúa về đây

Chẳng về thì bắt giết ngay chẳng nề.

Hoàng Hậu xin khất một khi

Tôi xin đặt kế họa thì phải nghe,

Đem ra kỹ nhạc trăm nghề

Dỗ rằng không về hẳn giết chẳng chơi,

AI ngờ lòng sắt khôn dời

Tiệc bày mặc tiệc Tu thời vẫn tu.


 

ĐỆ THẬP ĐOẠN TRANG VƯƠNG SÁT HẠI BẤT CHUNG,THẦN PHẬT ĐỒNG LAI BẢO HỘ.

Bấy giờ có lệnh đức Vua

Truyền bắt làm tội trong tù giết ngay,

Pháp quan vâng lệnh dám chầy

Đem ra trường pháp toan nay gia hình.

Thấy tin Hoàng hậu bộ hành

Ôm con lăn khóc một mình đòi phen,

Một giây Vua đã biết tin

Lại phán lệnh truyền tha giết đi cho.

Đem về cho ở ngục u

Lãnh cung chốn ấy thảm sầu bốn bên,

Giản ra Vua lại nài khuyên

Đức Chúa càng phiền quỳ lạy tâu qua

Đã hay đạo đức mẹ cha

Giời cao bể rộng báo đà xứng chưa.

Nhưng tôi khổ hạnh bây giờ

Mai sau cho mẹ được nhờ độ siêu,

Kẻo e nghiệp chướng đã nhiều

Chẳng tai bể khổ cũng nghèo sông mê.

Vua nghe nổi giận trăm bề

Lại truyền lực sĩ đem đi gia hình,

Bấy giờ thổ địa thần linh

Ở lãnh cung tối Thiên Đình tâu lên.

Ngọc Hoàng thượng đế phán truyền

Sai chư Thần xuống bốn bên hộ trì,

Rằng bà BỒ TÁT xưa kia

Thác sinh hạ giới phen ni phải nàn.

Chư Thần mau xuống chớ khoan

Hễ thấy có giết kíp toan cứu người,

Canh năm vừa mới rạng Giời

Lực sĩ áp triệu ra nơi pháp trường.

Chúa Bà nhan sắc như thường

Nghĩ lòng lên được thiên đường từ đây,

Quan quân gươm giáo sắp đâỳ

Bỗng đâu cơn gió thổi ngay đùng đùng.

Tối tăm trời đất mịt mùng

Hào quang sáng khắp ở trong trường hình,

Gươm đao chẳng chạm đến mình

Pháp quan thấy thế tâu trình bề trên.

Vua quan lại có lệnh truyền

Không trảm thì giáo giêt liền xem sao?

Quan quân áp đến ồn ào

Bỗng đâu mãnh hổ nhảy vào tha đi,

Các quan tâu vua một khi

Vua rằng Giời đất dung gì kẻ gian.

Còn tiếp phần 2..