ham muon va su muu cau binh an

Ham muốn và sự mưu cầu bình an

Tôi biết lạy Phật và cầu xin chở che từ lúc còn nhỏ. Nếp tẻ này đã ăn sâu vào ký ức, cứ nghĩ hễ đi chùa thì mình sẽ cầu xin đức Phật chuyện gì đấy. Nhưng từ khi gặp bạn thì tôi bắt đầu thay đổi suy nghĩ này.
Bài viết mới
  • Tu và cầu

    Là kẻ phàm phu, những gì mà chúng tôi có thể làm là niệm Phật lúc thật tĩnh tâm và không mưu cầu bất cứ việc gì từ việc niệm Phật. Khi niệm A-di-đà, chúng tôi chỉ thấy thân xác và linh hồn mình đang đảnh lễ trước Phật. Sự tương tác ý niệm thông qua những hành động vật lý như quỳ lạy, nhắm mắt tập trung, hoặc mở miệng khẽ niệm, đều là sự tương tác trực tiếp với lòng tin của chúng tôi vào Phật. Lòng tin này giúp chúng tôi dẹp bỏ tạp niệm và ham muốn để đạt đến độ trống rỗng như không trong một khoảnh khắc thời gian.
  • Chuột cắn khố rách

    Xưa có một người quyết tâm học đạo, theo một vị thiền sư sống trong một cái cốc nhỏ, sống đạm bạc, quyết chí tu hành. Một ngày kia, có công việc, vị thiền sư phải đi xa, dặn đệ tử ở lại phải lo chăm chỉ tu hành, luôn luôn giữ lối sống đạm bạc và tâm hồn thanh tịnh. Người đệ tử này chỉ có một chiếc khố che thân. Đêm tới khi ngủ, máng khố trên vách, thường bị chuột chui ra cắn rách, phải xin bá tánh chút vải thừa thay khố nhiều lần.
  • Hãy thương người mình chưa thương

    Con người khổ là do mình tạo ra rồi gánh lấy, mình tạo ra hận thù nên phải gánh chịu hậu quả của hận thù đó. Tùy theo cách nhận thức mà mình sẽ thấy khổ đau hay hạnh phúc
  • Nếu biết trăm năm là hữu hạn

    Cuộc đời cũng như hơi thở vậy thôi. Ta không thể hít một hơi dài quá khả năng của mình. Nhưng ta có thể hít sâu hết khả năng của mình trong từng hơi thở. Tôi vẫn tin rằng nếu bạn thực sự biết hưởng thụ, bạn sẽ luôn thấy mình đã sống rất sâu.
  • Đời người như gió qua

    Cuối cùng thì những dự định, hi vọng, ước mơ, hoài bão cũng chỉ là khói bụi tan đi như những đám mây trên bầu trời mênh mông, vô tận kia. Đến một ngày rồi ai ai cũng đều phải trả lại cho đất trời những gì đã vay mượn để trở về.
  • Có một cuộc sống...

    Như bao cuộc sống trong sinh hoạt của con người, nhìn ra xa về phía trước là bát ngát cánh đồng Tràm (cừ tràm) đang mùa trổ bông trắng ngọn, nơi đây có hàng ngàn con Cò xếp đôi cánh mỏng khi bóng trời chiều ngả sắc hoàng hôn.
  • Lành thay nếu được là học trò của Đức Phật

    Thật tự hào nếu được là học trò của Phật Thích Ca - một vị thầy thấu tỏ, siêu việt mười pháp giới, đã thiết nguyện khuyến nhủ muôn người hướng về Cực Lạc thế giới. Nghẹn ngào thay khi xưng tụng hồng danh Đức Từ Phụ. Tên của Ngài chính là căn mạng đời tôi. Thật tự hào nếu mỗi ngày mở mắt lại được niệm “A Di Đà Phật”. Tha thiết niệm. Niệm đến ứa nước mắt kiệt cùng huyết máu. Chính lúc đó tôi không cô đơn buồn tủi, không chạy trốn khỏi chiều thời gian hạn hữu kiếp người.
  • Tiếng vọng mùa Vu Lan

    Lời nguyện cầu ấy cứ vọng mãi trong tâm trí người con xa quê. Càng khắc ghi lời nguyện cầu của chính mình, tôi càng nhớ đến Phật, niệm Phật, đọc Kinh sách, nghe giảng Phật pháp, phóng sinh, bố thí… Tất cả xin báo ân Mẹ và Cha nơi quê nhà.
  • Cha mẹ là nguồn mạch của sự yêu thương

    Trong nền văn hóa dân tộc Việt Nam, đạo hiếu làm con là di sản văn hóa tinh thần vô giá, di sản này truyền thừa từ thời mới lập quốc, đến khi Phật giáo du nhập vào Việt Nam, thì đạo đức dân tộc hòa chung với đạo đức Phật giáo như nước và sữa.
  • Nghĩ về Mẹ nhân mùa Vu Lan

    Ngày tháng thoi đưa tuổi xuân rồi sẽ qua mau, tuổi già sẽ tìm về gõ cửa.Tiền tài, của cải vật chất, địa vị rồi cũng sẽ phai tàn, nhưng tình yêu thương công đức sinh thành của cha mẹ không bao giờ phai nhạt. Mỗi chúng ta hãy làm tròn bổn phận chữ hiếu, làm tròn đạo con. Đừng để phút cuối của cuộc đời mới quay đầu hối tiếc thì đã quá muộn màng!
  • Vu Lan những ngày cuối

    Chúng ta đang cảm nhận cái giá rét se se lạnh của bầu trời mùa thu Hà Nội, những hương vị của mùa thu mát quy luật của mùa trong năm.
  • Xin dành ba phút để suy ngẫm một câu chuyện

    Một con tàu du lịch gặp nạn trên biển, trên thuyền có một đôi vợ chồng rất khó khăn mới lên đến trước mũi thuyền cứu hộ, trên thuyền cứu hộ chỉ còn thừa duy nhất 1 chỗ ngồi. Lúc này, người đàn ông để vợ mình ở lại, còn bản thân nhảy lên thuyền cứu hộ.